Top những địa điểm du lịch nổi tiếng nhất của Trung Quốc

Ngày đăng: 10/07/2025 01:48 PM

    Hãy cùng Logi khám Phá 7 Địa Danh Du Lịch Được Yêu Thích Ở Trung Quốc.

    Trung Quốc, một đất nước với bề dày lịch sử và văn hóa, là điểm đến lý tưởng cho những ai yêu thích khám phá. Từ các di tích lịch sử đến cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp, Trung Quốc hứa hẹn mang lại những trải nghiệm du lịch không thể quên. Hãy cùng chúng tôi khám phá 7 địa danh du lịch được yêu thích nhất ở Trung Quốc!

    1. Vạn Lý Trường Thành (万里长城)

     Vạn Lý Trường Thành (giản thể: 万里长城; phồn thể: 萬里長城; bính âm: Wànlĭ Chángchéng; nghĩa đen 'Bức tường dài vạn (mười nghìn) dặm'), gọi tắt là Trường Thành, là tên gọi chung cho nhiều thành lũy kéo dài hàng ngàn cây số từ Đông sang Tây, được xây dựng bằng đất và đá từ thế kỷ 5 TCN cho tới thế kỷ 16, để bảo vệ Trung Hoa khỏi những cuộc tấn công của người Hung Nô, Mông Cổ, Đột Quyết, và những bộ tộc du mục khác đến từ những vùng hiện thuộc Mông Cổ và Mãn Châu. Một số đoạn tường thành được xây dựng từ thế kỷ thứ 5 TCN, sau đó được Hoàng đế đầu tiên của Trung Quốc là Tần Thủy Hoàng ra lệnh nối lại và xây thêm từ năm 220 TCN và 200 TCN và hiện chỉ còn sót lại ít di tích. Vạn Lý Trường Thành nổi tiếng được tham quan nhiều hiện nay được xây dưới thời nhà Minh (1368-1644).

     

    Các mục đích khác của Vạn Lý Trường Thành bao gồm kiểm soát biên giới, cho phép áp đặt thuế đối với hàng hóa vận chuyển theo con đường tơ lụa, quy định hoặc khuyến khích thương mại và kiểm soát xuất nhập cảnh. Hơn nữa, đặc điểm phòng thủ của Vạn Lý Trường Thành đã được tăng cường bằng việc xây dựng các tháp canh, doanh trại quân đội, trạm đóng quân, báo hiệu có giặc thông qua các phương tiện khói hoặc lửa, và thực tế là con đường của Vạn Lý Trường Thành cũng phục vụ như là một hành lang giao thông vận tải.

     

     

    Một nghiên cứu khảo cổ chi tiết, sử dụng những công nghệ hiện đại, được công bố vào năm 2009 kết luận rằng Vạn Lý Trường Thành do nhà Minh xây dựng có chiều dài 8.850 km.[2] Nó bao gồm phần bức tường dài 6.259 km, phần hào dài 359 km, và phần lá chắn tự nhiên như đồi, sông dài 2.232 km.[2] Một nghiên cứu khảo cổ chi tiết khác vào năm 2012 kết luận Vạn Lý Trường Thành có chiều dài 21.196 km.[3] Chiều cao trung bình tường thành là 7m so với mặt đất, mặt trên của trường thành rộng trung bình 5-6m. Vạn Lý Trường Thành bắt đầu từ Sơn Hải quan trên bờ Biển Bột Hải ở phía đông, tại giới hạn giữa Trung Quốc bản thổ ("đất Trung Quốc gốc") và Mãn Châu đến Lop Nur ở phần phía đông nam Khu tự trị người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương.[4]

     

    Tên gọi

    Dãy các bức tường ngày nay có tên Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc đã được gọi bằng một số tên khác nhau. Tên tiếng Anh hiện tại đã hình thành từ các tường thuật nhiệt tình về "bức tường Trung Quốc" của khách du lịch châu Âu thời đó; vào cuối thế kỷ 19 "Vạn Lý Trường Thành của Trung Quốc" đã trở thành tên của các bức tường này.[5] Trong tiếng Trung Quốc, dãy tường thành này được gọi là "Cháng chéng" (長城), có nghĩa là "trường thành". Thuật ngữ này có thể được tìm thấy trong sách sử (thế kỷ thứ 1 TCN), ghi nhận những bức tường được xây dựng thời Chiến Quốc, và chủ yếu các bức tường của Tần Thủy Hoàng xây dựng.[6] Nghĩa của nó là dài "vạn lý" (nghĩa bóng là "vô tận"), phản ánh với tên đầy đủ của nó trong thời hiện đại (萬里長城 Vạn Lý Trường Thành), cũng xuất phát từ sách sử, mặc dù dòng chữ "Vạn Lý Trường Thành" hiếm khi được sử dụng cho đến thời hiện đại. Một ví dụ hiếm hoi được Đường sử viết năm 493, khi sách trích dẫn tướng ở biên giới Tan Daoji.[7]                                                                                      Nguồn: Wikipedia.

     

    Description: https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/16/GreatWallNearBeijingWinter.jpg/250px-GreatWallNearBeijingWinter.jpg

    Vạn Lý Trường Thành vào mùa đông, đoạn gần Bắc Kinh

    (Nguồn: Wikipedia.org)

     

    詠萬里長城 

    聽說長城萬里長,

    頭連東海尾西疆。

    幾千百萬勞動者,

    建築斯城鎮一方。

     

    Vịnh Vạn Lý Trường Thành

    Thính thuyết Trường Thành vạn lý trường,

    Đầu liên Đông hải vĩ Tây Cương.

    Kỷ thiên bách vạn lao động giả,

    Kiến trúc tư thành trấn nhất phương.

    Dịch nghĩa

    Nghe nói Trường Thành dài vạn dặm,

    Đầu từ biển Đông, đuôi tới Tây Cương.

    Hàng bao nhiêu trăm vạn người lao động,

    Xây dựng nên thành này trấn một phương.

    (Nguồn: Thivien.net)                                                     

     

    1. Cố Cung (故宫) (Tử Cấm Thành)

           Tử Cấm Thành - Biểu Tượng Văn Hóa Trung Hoa. Tử Cấm Thành, hay còn gọi là "Cố cung", không chỉ đơn thuần là một công trình kiến trúc ấn tượng mà còn là biểu tượng văn hóa, lịch sử sâu sắc của Trung Quốc. Nằm ở trung tâm Bắc Kinh, nơi đây từng là nơi cư trú của các hoàng đế trong triều đại Minh và Thanh. Với diện tích lên đến hàng trăm ngàn mét vuông, Tử Cấm Thành được xem như một biểu tượng cho quyền lực, sự xa xỉ và văn hóa tinh tế của triều đình Trung Hoa. Mỗi góc cạnh, mỗi chi tiết tại Tử Cấm Thành đều mang trong mình những câu chuyện lịch sử, những giá trị nghệ thuật và những bí mật chưa từng được khám phá. Bên cạnh đó, Tử Cấm Thành cũng là nơi lưu giữ những bộ sưu tập nghệ thuật quý giá, là điểm hội tụ của các lễ hội truyền thống và sự kiện lớn trong lịch sử Trung Quốc.

           Tử Cấm Thành là một trong những công trình kiến trúc lớn nhất và nổi tiếng nhất thế giới. Với chiều dài khoảng 960 mét và chiều rộng 750 mét, nó bao gồm hơn 980 tòa nhà khác nhau và hàng ngàn phòng ốc. Để hiểu rõ hơn về cái vẻ đẹp huyền bí của Tử Cấm Thành, trước hết chúng ta cần tìm hiểu về lịch sử hình thành và phát triển của nó.

           Lịch sử hình thành và phát triển

           Tử Cấm Thành bắt đầu được xây dựng vào năm 1406 dưới triều đại Minh, do Hoàng đế Yongle chủ trì. Mục tiêu của việc xây dựng không chỉ để tạo ra một nơi cư trú riêng tư cho hoàng đế mà còn để thể hiện quyền lực và uy nghiêm của triều đình. Với hơn 14 năm thi công, Tử Cấm Thành chính thức hoàn thành vào năm 1420 và trở thành nơi cư trú của 24 vị hoàng đế trong suốt 500 năm tiếp theo.

           Điều đáng chú ý là sau khi triều đại Minh sụp đổ, Tử Cấm Thành vẫn tiếp tục được sử dụng bởi triều đại Thanh. Tuy nhiên, với những biến động lịch sử, từ những cuộc cách mạng cho đến sự thay đổi trong cách quản lý đất nước, Tử Cấm Thành đã trải qua nhiều giai đoạn khác nhau. Trong khi phần lớn các khu vực bên ngoài bị lãng quên, Tử Cấm Thành vẫn giữ được sự trang nghiêm vốn có của nó.

           Các điểm nổi bật trong kiến trúc

           Một trong những điểm nổi bật của kiến trúc Tử Cấm Thành chính là sự đối xứng và quy hoạch chặt chẽ. Tất cả các tòa nhà và khu vực đều được bố trí theo một hệ thống trật tự, tạo nên một không gian rộng lớn nhưng vẫn rất gần gũi và dễ dàng nhận biết. Các tòa nhà chính thường được xây dựng ở trung tâm, trong khi các tòa nhà phụ được sắp xếp xung quanh, tạo nên một vòng tròn khép kín đầy ý nghĩa.

           Không chỉ có vậy, mái nhà của các tòa nhà tại Tử Cấm Thành cũng rất đặc biệt. Từng tấm ngói được làm từ gạch màu vàng đặc trưng, biểu thị cho địa vị cao quý của hoàng đế. Những họa tiết và hoa văn trang trí trên mái nhà cũng mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, thể hiện sự thịnh vượng và sức mạnh của triều đại.

    Ý nghĩa của màu sắc và biểu tượng

           Màu sắc trong kiến trúc Tử Cấm Thành không chỉ đơn thuần là yếu tố trang trí mà còn mang trong mình những ý nghĩa văn hóa sâu sắc. Màu đỏ - màu sắc chủ đạo tại Tử Cấm Thành - biểu trưng cho sự may mắn, hạnh phúc và sức sống. Trong khi đó, màu vàng không chỉ thể hiện sự cao quý mà còn liên quan đến mặt trời – biểu tượng của quyền lực tối cao.

           Bên cạnh đó, các biểu tượng như rồng, phượng hoàng cũng thường xuyên xuất hiện trong trang trí của Tử Cấm Thành. Rồng là biểu tượng của hoàng đế, trong khi phượng hoàng tượng trưng cho hoàng hậu. Những hình ảnh này không chỉ giúp nâng cao giá trị nghệ thuật của công trình mà còn giúp người xem cảm nhận được sự vĩ đại và trang nghiêm của nơi đây.

    (Nguồn: trieuhaotravel.vn)

    Description: https://www.trieuhaotravel.vn/Uploads/images/ncvy/z5905447878089_3ecb784d4a4836be8075137a335056dc.jpg

    1. Lệ Giang (丽江)

    Lệ Giang (tiếng Trung Quốc: 丽江 Lìjiāng) là một địa cấp thị ở phía tây bắc của tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Nó có diện tích 21.219 kilômét vuông (8.193 dặm vuông Anh) và dân số 1.244.769 người theo điều tra dân số năm 2010, trong đó có 211.151 người sống tại khu vực nội thị được tạo thành từ quận Cổ Thành. Lệ Giang nổi tiếng khi Thành cổ Lệ Giang được UNESCO công nhận là Di sản thế giới. Một tuyến đường sắt hạng nhẹ đang được tiến hành xây dựng để kết nối Lệ Giang với các thành phố gần đó.

    Đô thị cổ Lệ Giang thường được biết đến dưới tên gọi Đại Nghiên cổ trấn (大研古). Đây là một thành phố cổ tuyệt đẹp cả về phong cảnh và lịch sử, nơi sinh sống của các dân tộc Bạch (Bai), Nạp Tây và Tạng. Thành cổ này nằm trên độ cao 2.400 m, trên cao nguyên Vân Quý, cách Côn Minh hơn 500 km và có diện tích 3,8 km².

    Nó không có tường thành, với trung tâm là phố Bốn Phương. Nó nổi tiếng về hệ thống đường thủy và cầu cống, nên còn được gọi là"Venezia của phương Đông". Lệ Giang có 354 chiếc cầu (bình quân cứ 1 km² có 93 cầu) bắc trên hệ thống sông Ngọc Hà trong nội thành. Những cây cầu được nhắc đến nhiều: Đại Thạch, Nam Môn, Mã Yên, Nhân Thọ, được xây vào đời Minh và Thanh.

    Hiện nay Lệ Giang có khoảng 30.000 dân với hơn 6200 hộ, chủ yếu là người Nạp Tây (hay Na-xi). 30% người dân vẫn làm nghề thủ công (đức đồng, chạm bạc, thuộc da và lông thú, dệt).

    Đô thị cổ Lệ Giang có lịch sử lâu đời hơn 800 năm. Lệ Giang được xây vào cuối đời Tống, đầu đời Nguyên. Trước cửa các ngôi nhà người ta đều trồng dương liễu và có suối nước chảy qua.

    Phủ họ Mộc vốn là nơi ở của thủ lĩnh thế tập Lệ Giang, được xây vào thời Nhà Nguyên. Sau khi được đại tu vào năm 1998, phủ họ Mộc trở thành Viện bảo tàng của đô thị cổ.

    Description: https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/8/81/LijiangTown.jpg/250px-LijiangTown.jpgTương truyền về lý do thành cổ Lệ Giang không có tường thành như sau: Thủ lĩnh họ Mộc cho rằng nếu xây thành có nghĩa là tự giam mình vì chữ mộc () nếu đóng khung xung quanh sẽ thành chữ khốn (), nghĩa là bị vây hãm, trói buộc, nên đã không xây thành xung quanh để bảo vệ.

    Một phần ba thành phố cổ đã bị phá hủy bởi một trận động đất vào tháng 2 năm 1996.

    Đô thị cổ Lệ Giang (bao gồm cả Đại Nghiên, Thúc Hà và Bạch Sa) đã được công nhận là Di sản Văn hóa thế giới vào ngày 4 tháng 12 năm 1997. Du lịch nơi đây hiện nay rất phát triển.

    (Nguồn: Wikipedia.org)

    1. Trương Gia Giới (张家界)

    Trương Gia Giới (tiếng Trung: 张家界市 bính âm: Zhāngjiājiè Shì, Hán-Việt: Trương Gia Giới thị) là một địa cấp thị ở phía tây bắc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.

    Địa giới ngày nay của địa cấp thị Trương Gia Giới vào thời nhà Tần thuộc quận Kiềm Trung. Thời kỳ từ Hán tới Tam Quốc thì các lãnh thổ của 2 quận Vĩnh Định, Vũ Lăng Nguyên và huyện Tang Thực thuộc quận Vũ Lăng. Thời kỳ nhà Đường thuộc đạo Sơn Nam. Thời Ngũ đại Thập quốc thuộc nước Sở. Thời nhà Tống thuộc quận Lễ Dương. Thời nhà Nguyên thuộc tổng quản phủ Lễ Châu lộ.

    Năm Hồng Vũ thứ 2 (1369), giáng châu Từ Lợi xuống thành huyện Đại Dung thuộc Lễ Châu. Năm Ung Chính thứ 8 (1730), cho thi hành chế độ thổ ti đối với các dân tộc thiểu số, thăng Lễ Châu lên thành châu do chính quyền trung ương trực tiếp cai quản (trực hạt châu). Châu này bao gồm các huyện An Hương, Thạch Môn, Từ Lợi. Bỏ hai vệ Vĩnh Định, Cửu Khê, lập huyện An Phúc (bao gồm các khu vực ngày nay thuộc 2 quận Vĩnh Định, Vũ Lăng Nguyên cùng 2 huyện Từ Lợi, Tang Thực).

    Năm 1916, thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc, bỏ đạo Vũ Lăng và đưa các huyện Đại Dung, Từ Lợi, Tang Thực vào đạo Thần Nguyên. Khi đó toàn tỉnh Hồ Nam có 10 đốc sát khu, với Đại Dung và Tang Thực thuộc đốc sát khu số 4 có trung tâm hành chính đặt tại Thường Đức. Từ năm 1949 cho tới năm 1988 thì huyện Từ Lợi thuộc chuyên khu Thường Đức (sau đổi thành địa khu). Hai huyện Đại Dung và Tang Thực từ năm 1949 tới 1952 thuộc chuyên khu Vĩnh Thuận, sau đó thuộc khu tự trị người Miêu Tương Tây (nay là Châu tự trị người Thổ Gia, người Miêu Tương Tây).

    Tháng 5 năm 1985, bỏ huyện Đại Dung lập huyện cấp thị Đại Dung. Ba năm sau huyện cấp thị Đại Dung được nâng cấp thành địa cấp thị. Ngày 4 tháng 4 năm 1994, đổi tên địa cấp thị Đại Dung thành địa cấp thị Trương Gia Giới: Lấy từ châu Tương Tây hai huyện Đại Dung và Tang Thực còn từ địa cấp thị Thường Đức thì chuyển huyện Từ Lợi cho địa cấp thị mới này.

    Địa lý, khí hậu

    Trương Gia Giới nằm trong khu vực có khí hậu cận nhiệt đới vùng núi ẩm ướt. Nhiệt độ trung bình khoảng 16 °C, lượng mưa hàng năm trung bình khoảng 1.400 mm. Địa hình chủ yếu là miền núi (khoảng 76% diện tích) với phía tây bắc cao và thoải dần xuống phía đông nam. Điểm cao nhất đạt 1.890,4 m, điểm thấp nhất đạt 75 m, khu vực đô thị thủ phủ cao khoảng 183 m so với mực nước biển. Độ cao trung bình toàn địa cấp thị là 1.000 m.

    Phía đông giáp huyện Thạch Môn, Đào Nguyên của địa cấp thị Thường Đức. Phía nam giáp huyện Nguyên Lăng của địa cấp thị Hoài Hóa. Phía bắc là huyện Hạc Phong và huyện Tuyên Ân (thuộc châu tự trị Ân Thi, tỉnh Hồ Bắc). Phía tây là châu tự trị Tương Tây. Theo hướng đông-tây dài nhất khoảng 167 km, theo hướng bắc-nam rộng nhất khoảng 96 km. (Nguồn: Wikipedia.org)

     Description: Du lịch Trương Gia Giới: Tuyệt vời nhất tại Trương Gia Giới 2025|  Expedia.com.vn (Nguồn: expedia.com.vn)

    1. Tây Hồ (西湖)

    Tây Hồ (tiếng Trung: 西湖; bính âm: Xī Hú) là một hồ nước ngọt nổi tiếng nằm về phía tây thành phố Hàng Châu, thuộc tỉnh Chiết Giang, thuộc miền đông Trung Quốc. Chiều dài lớn nhất theo hướng bắc-nam là 3,3 km còn chiều rộng lớn nhất theo hướng đông-tây là 2,8 km. Diện tích của khu vực hồ khoảng 6,3 km², trong đó phần diện tích chứa nước khoảng 5,66 km².

     

    Cảnh quan văn hóa Tây Hồ đã được UNESCO đưa vào danh sách di sản văn hóa thế giới năm 2011, và nó được miêu tả là có "ảnh hưởng tới việc thiết kế vườn ở phần còn lại của Trung Quốc cũng như ở Nhật Bản và Triều Tiên trong nhiều thế kỷ."[1].

     

    Hồ được chia ra 3 phần bởi ba con đê ngăn là đê Tô (苏堤-Tô đê), đê Bạch (白堤-Bạch đê), và đê Dương Công (杨公堤-Dương Công đê). Hồ cũng có thể chia thành 5 hồ nhỏ gọi là Ngoại Tây Hồ, Lý Tây Hồ, Hậu Tây Hồ, Tiểu Nam Hồ và Nhạc Hồ. Trong hồ có 1 ngọn núi thấp (đồi) gọi là Cô Sơn chiếm diện tích khoảng 200.000 m² và 3 đảo là Hồ Tâm Đình, Tiểu Doanh Châu, Nguyễn Công Đôn.

    (Nguồn: Wikipedia.org)

     


    (Nguồn: hanvinatravel.vn)

    1. Vườn quốc gia Hoàng Long ()

    Khu danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử Hoàng Long, nằm ở huyện Tùng Phan, Tỉnh Tứ Xuyên, là vùng đất ngập nước trên cao duy nhất được bảo tồn tốt của Trung Quốc.

    Với diện tích 700 km2, nó nằm ở độ cao từ 1.700 đến 5.588 mét, chỉ cách 100 km Cửu Trại Câu.

    Nổi tiếng với hơn 3.000 hồ nước travertine đầy màu sắc, khu vực này có cảnh quan bậc thang ngoạn mục được hình thành từ các trầm tích canxi cacbonat.

    Các điểm tham quan chính bao gồm Thung lũng Hoàng Long, Munigou và Đỉnh Tuyết Bảo Định.

    Một di sản thiên nhiên thế giới UNESCO Từ năm 1992, Hoàng Long cũng là điểm du lịch quốc gia cấp 5A và là một phần của tuyến du lịch quốc gia theo chủ đề Dương Tử.

    Description: Ảnh của Beautiful GuangxiKhu danh lam thắng cảnh Hoàng Long nổi tiếng với “Bốn kỳ quan” - các hồ canxit đầy màu sắc, những đỉnh núi phủ tuyết, hẻm núi tuyệt đẹp và những khu rừng tươi tốt.

    Thêm vào nét quyến rũ của nơi này là “Bảy kỳ quan”, bao gồm những dòng suối trong vắt, những ngôi đền cổ và những truyền thống địa phương sôi động.

    Di sản thiên nhiên thế giới được UNESCO công nhận này mang đến cho du khách sự kết hợp độc đáo giữa cảnh quan ngoạn mục và trải nghiệm văn hóa phong phú, khiến nơi đây trở thành điểm đến không thể bỏ qua đối với những người đam mê thiên nhiên và văn hóa. (Nguồn ảnh: Expedia.com.vn)

    1. Phượng Hoàng Cổ Trấn

    Thành cổ Phượng Hoàng (凤凰古城), hay còn gọi là Phượng Hoàng cổ trấn, là một thị trấn cổ kính nằm ở phía tây tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, nổi tiếng với vẻ đẹp thơ mộng và kiến trúc cổ xưa. Với lịch sử hơn 1.300 năm, nơi đây là một điểm du lịch hấp dẫn, thu hút du khách bởi những ngôi nhà gỗ cổ kính, những con đường lát đá, và dòng Đà Giang êm đềm bao quanh.

    Một số thông tin thú vị về Phượng Hoàng cổ trấn:

    Phượng Hoàng cổ trấn nằm ở huyện Phượng Hoàng, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc, được xây dựng từ thời nhà Đường (686) và phát triển mạnh mẽ dưới thời nhà Minh – Thanh (1368-1644).

    Thị trấn nổi tiếng với kiến trúc Điếu Cước Lâu, những ngôi nhà gỗ được xây dựng trên các cột gỗ cao, dựa vào sườn núi và men theo dòng Đà Giang.

    Dòng Đà Giang thơ mộng chảy quanh trấn, những cây cầu gỗ cổ kính bắc qua sông, và những ngôi nhà cổ kính soi bóng xuống mặt nước tạo nên một khung cảnh đẹp như tranh vẽ.

    Phượng Hoàng cổ trấn là nơi sinh sống của nhiều dân tộc thiểu số như Miêu, Thổ Gia, Hán, tạo nên một bức tranh văn hóa đa dạng và phong phú.

    Du khách có thể tham quan các di tích lịch sử, dạo bước trên những con đường cổ, đi thuyền trên sông Đà Giang, hoặc thưởng thức các món ăn đặc sản của địa phương.

    Mùa xuân và mùa thu là thời điểm lý tưởng để tham quan Phượng Hoàng cổ trấn, khi thời tiết dễ chịu và cảnh quan thiên nhiên tươi đẹp.

    Description: https://dulichphuonghoang.vn/upload/images/phct-4(1).jpgPhượng Hoàng cổ trấn được công nhận là Di tích Lịch sử và Văn hóa Quốc gia và là một trong mười di sản văn hóa hàng đầu của Hồ Nam.

    Phượng Hoàng cổ trấn không chỉ là một điểm du lịch hấp dẫn mà còn là một nơi mang đậm dấu ấn văn hóa và lịch sử của Trung Quốc, nơi du khách có thể trải nghiệm một không gian yên bình, cổ kính và khám phá những nét đẹp văn hóa độc đáo.

    (Nguồn ảnh: Dulichphuonghoang.vn)

     

     

                   

                                                                      

     

     

     

     

     

    Chia sẻ:
    Bài viết liên quan:

    Đăng ký nhận tin

    Vui lòng nhập họ và tên
    Vui lòng nhập số điện thoại
    Vui lòng nhập địa chỉ email
    Vui lòng nhập nội dung
    Zalo
    Zalo
    Hotline